DANH MỤCDANH MỤC

Chi tiết tin bài

                                                                         Th.s Nguyễn Mạnh Cường

Giảng viên Khoa Nhà nước – Pháp luật

1. Sự cần thiết phải nâng cao chất lượng công tác nghiên cứu thực tế giảng viên

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: "Thống nhất giữa lý luận và thực tiễn là một nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa Mác - Lênin. Thực tiễn không có lý luận hướng dẫn thì thành thực tiễn mù quáng. Lý luận mà không có liên hệ với thực tiễn là lý luận suông”, “Lý luận phải đem ra thực hành. Thực hành phải nhằm theo lý luận”. Thấm nhuần lời dạy của Bác, nhà trường nói chung và khoa Nhà nước – Pháp luật nói riêng luôn quan tâm tới hoạt động đi nghiên cứu thực tế của giảng viên nhằm gắn kết giữa lý luận và thực tiễn, khắc phục tình trạng “lý luận suông”.

Nghiên cứu thực tế của giảng viên là việc kiểm tra trên thực tế những biểu hiện, ảnh hưởng, tác động của lý luận trong thực tiễn để có cơ sở hiểu sâu sắc hơn, nắm bắt đầy đủ hơn về lý luận và làm giàu lý luận; nắm bắt và vận dụng kinh nghiệm, kiến thức thực tế để nâng cao chất lượng giảng dạy xuất phát từ đặc thù của người học và chương trình đào tạo, bồi dưỡng.

Công tác nghiên cứu thực tế là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng của người giảng viên. Bởi lẽ, giảng dạy lý luận mà không gắn kết với thực tiễn sẽ tạo ra sự nhàm chán đối với người học. Thực tiễn ở cơ sở sẽ cung cấp cho giảng viên những tư liệu “sống”, những kỹ năng xử lý tình huống, từ đó giúp cho giảng viên tự tin hơn khi đứng trên bục giảng và vận dụng linh hoạt vào bài giảng của mình. Qua đó tạo được niềm tin và sự hưng phấn cho người học, góp phần làm cho không khí của lớp học sinh động và hấp dẫn hơn.

2. Thực trạng nghiên cứu thực tế của giảng viên

Thực hiện quy chế giảng viên và quy chế hoạt động nghiên cứu khoa học của Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh và của nhà trường quy định  tiêu chuẩn, nhiệm vụ, chế độ làm việc và hoạt động nghiên cứu khoa học của giảng viên, trong những năm qua lãnh đạo nhà trường đã tạo mọi điều kiện về thời gian, kinh phí, tổ chức cho giảng viên các khoa, phòng khi đi nghiên cứu thực tế, giao lưu học hỏi kinh nghiệm ở các đơn vị trong tỉnh, các địa chỉ lịch sử cách mạng, văn hóa truyền thống, các Trường Chính trị tỉnh, thành phố trong cả nước. Ngoài ra, một số giảng viên đã linh hoạt, kết hợp đi nghiên cứu thực tế thông qua nghiên cứu thực hiện đề tài khoa học; thông qua tiếp xúc trao đổi với học viên đang công tác từ cấp xã đến cấp tỉnh hoặc trong hai năm gần đây trên cơ sở chủ trương của nhà trường, các khoa, phòng trong đó có khoa Nhà nước – Pháp luật đã kết hợp với khoa Xây dựng Đảng cùng với sự tham gia của Ban Giám hiệu nhà trường tổ chức cho các giảng viên trong khoa, giảng viên kiêm nhiệm đi nghiên cứu thực tế ở một số tỉnh bạn như Nam Định, Quảng Ninh và đã đạt kết quả rất tốt, qua đó các giảng viên có điều kiện giao lưu học hỏi kinh nghiệm của trường bạn. Có thể nói việc tổ chức đi nghiên cứu thực tế hàng năm của đội ngũ giảng viên Khoa Nhà nước – Pháp luật đã cơ bản nề nếp, thường xuyên, đem lại kết quả tương đối tốt và có nhiều đóng góp quan trọng vào việc nâng cao chất lượng bài giảng, chất lượng công tác đào tạo, bồi dưỡng của nhà trường.

Tuy nhiên, bên cạnh những kết quả đã đạt được, công tác nghiên cứu thực tế của giảng viên còn một số hạn chế cần khắc phục như sau:

Thứ nhất, công tác nghiên cứu thực tế chỉ dừng lại ở hoàn thành nghĩa vụ, nội dung đăng ký nghiên cứu thực tế còn chung chung, chưa nêu rõ trọng tâm nghiên cứu phù hợp với công tác chuyên môn, bài giảng. Đặc biệt, đối với giảng viên kiêm nhiệm ở các phòng thì việc dành thời gian cho hoạt động nghiên cứu thực tế chưa nhiều, nên chưa tích lũy được vốn kiến thức thực tiễn để phục vụ công tác giảng dạy lý luận chính trị.

Thứ hai, Chất lượng kế hoạch, chương trình và báo cáo kết quả nghiên cứu thực tế của giảng viên chưa cao, chưa chú trọng đến công tác kiểm tra, giám sát và tổng kết, phân tích, đánh giá và rút ra được những vấn đề thu được sau đợt nghiên cứu đó.

Thứ ba, thực tế những năm gần đây, sự phối hợp giữa nhà trường và địa phương chưa thực sự chặt chẽ, thường xuyên, nhà trường chưa có kế hoạch, chương trình, lịch làm việc cụ thể mang tính hệ thống để các đơn vị chủ động tạo mọi điều kiện về địa điểm, cơ sở vật chất, thời gian, nội dung, bố trí cán bộ tiếp đoàn nên chưa phát huy được hiệu quả việc nghiên cứu thực tế của giảng viên.

3. Giải pháp nâng cao chất lượng công tác nghiên cứu thực tế của giảng viên.

Để khắc phục những hạn chế và nâng cao chất lượng trong công tác nghiên cứu thực tế của giảng viên nói chung, của giảng viên khoa Nhà nước – Pháp luật trong thời gian tới, cần thực hiện tốt một số giải pháp chủ yếu sau:

Thứ nhất, mỗi giảng viên cần xác định nghiên cứu thực tế là nhiệm vụ quan trọng song song với nhiệm vụ giảng dạy và hai nhiệm vụ này có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Từ đó, mỗi giảng viên sẽ tự giác, tích cực thực hiện thường xuyên, có kế hoạch đi nghiên cứu thực tế với nội dung cụ thể chứ không thể làm qua loa, chiếu lệ cho xong.

Thứ hai, Cần làm tốt nhiệm vụ xây dựng kế hoạch, chương trình nghiên cứu tế hàng năm (nội dung, thời gian, địa điểm, trọng tâm nghiên cứu….) từ Chi bộ khoa đến nhà trường

Thứ ba, Đảng bộ nhà trường, Chi bộ khoa Nhà nước – Pháp luật tiến hành kiểm tra, giám sát thường xuyên từ khâu xây dựng kế hoạch, chương trình đến tổng kết, phân tích, đánh giá và rút ra được những vấn đề thu được sau đợt nghiên cứu đó.

Thứ tư, Nhà trường và Khoa cần phối hợp chặt chẽ, thường xuyên với các đơn vị trong tỉnh và ngoài tỉnh, cần xây dựng  kế hoạch, chương trình, lịch làm việc cụ thể mang tính hệ thống để các đơn vị chủ động tạo mọi điều kiện về cơ sở vật chất , thời gian và nội dung.

Thứ năm, Chi bộ cần đề nghị Ban Giám hiệu nhà trường sớm kiến nghị lãnh đạo Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân tỉnh ban hành và tổ chức thực hiện kế hoạch, chương trình đưa các giảng viên trẻ, giảng viên quy hoạch nguồn lâu dài của chi bộ làm việc có thời hạn theo đợt (có thể là 6 tháng, 01 năm) ở một số đơn vị trên địa bàn tỉnh và cần phải có cơ chế, chính sách để đảm bảo kế hoạch, chương trình được thực hiện sớm và có hiệu quả. Giảng viên của Chi bộ, đó là những người năng động, nhiệt tình trong công tác, hăng hái phấn đấu và tích cực học tập, rèn luyện về chuyên môn, nghiệp vụ. Tuy nhiên, kiến thức thực tế, kiến thức chuyên sâu về các ngành, lĩnh vực của giảng viên còn ít. Do đó, khi lên lớp, hiệu quả truyền đạt kiến thức của giảng viên không cao, sức thuyết phục hạn chế, việc xây dựng niềm tin từ phía học viên gặp nhiều khó khăn. Chính vì vậy, việc đưa giảng viên của Chi bộ làm việc có thời hạn ở một số đơn vị trên địa bàn tỉnh là một khâu quan trọng trong công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, là một trong những giải pháp chủ yếu, cấp bách nhằm bổ sung kiến thức thực tiễn, nâng cao chất lượng toàn diện cho đội ngũ giảng viên, góp phần thực hiện quy hoạch, kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giảng viên vừa có trình độ chuyên môn lý luận vững vàng, vừa có kiến thức thực tiễn phong phú.

Thứ sáu, tạo điều kiện cho đội ngũ giảng viên của khoa được tham gia các hội nghị, hội thảo (trong một phạm vi có thể cho phép) của các cơ quan ban ngành trên địa bàn tỉnh để có thêm thông tin của các ngành, lĩnh vực khác nhau. Đồng thời cần có sự chuyển hướng tổng kết thực tiễn sang các sở, ban, ngành, vì trong những năm trở lại đây đối tượng học viên không chỉ là cán bộ ở cấp huyện, cấp xã mà còn được mở rộng sang các cơ quan ban, ngành cấp tỉnh. Hiện nay số lượng học viên công tác tại các sở ngành chiếm tỷ lệ tương đối lớn, do đó đòi hỏi giảng viên phải có kiến thức thực tiễn phong phú mới đáp ứng được yêu cầu mà thực tiễn ở đây thì giảng viên cũng còn rất nhiều hạn chế.

Như vậy, công tác nghiên cứu thực tế của giảng viên là một nhiệm vụ quan trọng mang tính khách quan, cấp thiết đối với giảng viên. Nhằm góp phần xây dựng đội ngũ giảng viên vững vàng về lý luận, phong phú về kiến thức thực tiễn, thông thạo về kỹ năng, góp phần tạo sự chuyển biến rõ nét trong công tác giảng dạy, nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động đào tạo, bồi dưỡng cán bộ đáp ứng yêu cầu phát triển trong giai đoạn mới.